Dưới tán Bằng Lăng, anh còn nhớ Lần gặp em để vội vã chia xa... Lời hẹn "hữu duyên" anh quay lại Vượt "thiên lý" đường để tìm em Ở nơi ấy, chốn bình yên hạnh phúc Bằng Lăng xưa, nay đã trổ hoa rồi....
Hơn 4 năm trời Đại tướng trong bệnh viện Người chẳng ốm đau chỉ yếu dần đi... Người ra đi thanh thản nhẹ nhàng Có khác gì giải thoát xác phàm... .................................................... Mãi bất tử trong lòng dân nước Việt !
Em còn nhớ lần gặp nhau ấy... Chẳng thể quyên... nhớ mãi trong lòng Lối em đi cỏ xanh nâng bước Cát mỉm cười dưới bước chân em Từ lần ấy ...cỏ xanh, cát trắng... Trời đất giao hoà ...nắng đồi thông !
Thể xác tôi và các bạn như những
ngôi mộ bằng xương thịt
Khác ngoài nghĩa địa...xương thịt chưa tan
Nhưng dưới tia X quang, hay thiên nhãn:
Cũng là những bộ xương trắng biết hoạt động chẳng hơn
Đến một ngày bất động còn đâu ?
Đời vô thường mà mãi hơn thua
Ta hãy thương chính mình khi còn kịp...
Bóng người qua bóng người qua Nhớ chuyện xưa dại khờ Con tim rung động Biết bao giờ gặp lại em Bóng người qua Trong cuộc đời ta Thoáng qua thoáng qua Xốn xang bao năm vẫn nhớ Bóng người qua bóng người qua Bây giờ em đang ở nơi đâu ?